Super Junior à! Cho đến ngày em lên xe hoa, các anh vẫn là người mà em thương nhất"

Xuất phát điểm là những thực tập sinh đào tạo hướng đến các lĩnh vực như ban nhạc rock, phim ảnh, diễn viên, ca sĩ và lịch trình hoạt động hoàn toàn khác nhau. Khi ước mơ của chính mình bị đảo ngược vì một dự án của công ty quản lí thì chắc chắn ai cũng sẽ bất mãn, thế nhưng họ vẫn thử chấp nhận lẫn nhau để có thể ra mắt như những thần tượng “Idol”.

Chapter #1

Cuối cùng Super Junior cũng được chính thức debut với 12 thành viên, cho đến năm 2006, mảnh ghép cuối cùng cũng gia nhập. Đó là khoảnh khắc bánh xe định mệnh của 13 chàng trai bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo hoàn toàn mới.

Ban đầu chỉ được cho là một nhóm nhạc dự án, số lượng thành viên đông đến mức khán giả nghĩ rằng chẳng thể có đủ chỗ để đứng chung trên một sân khấu. Đương nhiên số lượng thành viên đông cũng ảnh hưởng nặng nề đến đãi ngộ của một nhóm nhạc được hưởng, thức ăn, quần áo, make up và cả micro,…  thế nhưng đam mê trong những con người ấy đã giúp họ vượt qua mọi rào cản tầm thường kia.

Và rồi đập bỏ bức tường thành thất bại mà người ta gán lên cho Super Junior, họ đã chứng minh bằng chiếc cúp đầu tiên tại chương trình âm nhạc vào ngày 25/6/2006, ngày mà tất cả các thành viên đều vỡ òa vì sung sướng, ELF ở dưới cứ gào lên tên của từng thành viên còn em út Kyuhuyn lại cố kiềm nước mắt chỉ vì sợ hãi ‘chưa đóng góp gì nhiều đã khóc’, nhưng rồi cậu em út mệnh danh ‘evil maknae’ cũng bật khóc nức nở trong lòng của trưởng nhóm Leeteuk. Anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Kyuhuyn à, em đã vất vả rồi!”  

Chapter #2

Một nhóm nhạc đông dân, mỗi người một tính cách, mỗi người mạnh và yếu ở từng khía cạnh. Sẽ có người nổi tiếng bộc phát và độc quyền thương hiệu, nhưng cũng có những thành viên âm thầm đằng sau hỗ trợ và làm nhiệm vụ chính là ca hát. Khi các anh quần quật chăm chỉ làm việc mỗi ngày, các anh lại từ từ rời xa và ngại ngùng với nhau hơn. Các anh cũng biết các anh hiểu nhau đến thế nào, nhưng vì cuộc sống Idol đầy khắc nghiệt, người vô tâm, người đa cảm, chính những lí do này mà ai nhìn vào cũng nghĩ các anh không hề yêu thương nhau.

Nhưng sự thật là không, các anh luôn vui đùa bảo nhau trên truyền thông rằng: Giả vờ thân thiết vì là người công chúng”, nhưng chỉ cần nhìn cách các anh đùa giỡn, cách các anh im lặng nhìn nhau, hay nắm chặt tay nhau rơi nước mắt mà cắn môi kiềm nén mới hiểu được các anh đã thương nhau thế nào.

Chapter #3

Để đi đến được hôm nay các anh đã trải qua không chỉ một lần, mà chắc chắn là cả ngàn lần gục ngã rồi gượng dậy. Ngày ba của Donghae mất, các thành viên lại đón hung tin Heechul gặp tai nạn, vết thương ở chân theo anh đến suốt cuộc đời cho đến hôm nay vẫn hành hạ anh từng ngày vì đau nhức, nhìn anh im lặng theo dõi các thành viên nhảy trên sân khấu, là một Idol trong nhóm nhạc dance, điều gì thiệt thòi hơn khi anh không thể nhảy? Chưa đủ cú sốc, ngay tiếp đó lại là trận thập tử nhất sinh của em út Kyuhuyn, khi cánh cửa tử thần dường như đã mở sẵn đón anh, bác sĩ nói rằng anh sẽ không thể hát được nữa, ba của Kyuhuyn trước đây luôn là người ngăn cản con đường ca sĩ mơ ước của con trai đã nghẹn ngào: “Nếu như không hát được nữa thì nó có sống cũng sẽ như chết rồi…”. Các fan im lặng cầu nguyện, các thành viên bật khóc trên radio, mọi thứ chìm vào khủng hoảng.

Vẫn tưởng chỉ như thế thôi các anh đã bình yên, nhưng một lần nữa tai họa lại ập đến với Super Junior, và lần này không ai khác chính là người trưởng nhóm luôn mỉm cười, luôn cúi đầu 90 độ để chào mọi người và giấu hết những đau đớn trong lòng không để một ai biết. Sự ra đi đột ngột của gia đình làm chàng trai thiên thần của chúng em chết lặng. Các thành viên cúi đầu khiêng linh cửu, mắt Heechul sưng lên vì khóc, các thành viên nhỏ tuổi hơn thì chỉ đứng thẫn thờ. Rồi trưởng nhóm Leeteuk mắc chứng trầm cảm.

Trong chương trình truyền hình mới đây, khi bác sĩ nói anh hãy chia sẻ những suy nghĩ trong đầu. Anh chỉ lặng lẽ khóc: “Kể cả khi em nghĩ rằng em không đủ năng lực để làm trưởng nhóm, em vẫn phải tỏ ra rằng em có thể, chẳng chia sẻ được với ai vì em sợ mấy đứa sẽ lo lắng nên em chỉ có thể im lặng…”

Đó chính là lời nói làm các thành viên im lặng, nhưng chúng em biết, bây giờ thì anh đã ổn rồi, vì anh đã có chúng em bên cạnh và cả những người anh em đã cùng anh trưởng thành, đã hiểu được người trưởng nhóm như anh cần gì và muốn gì. Chưa kể, anh đã từng hét lên và khóc: “Heechul à, tớ chỉ có cậu là bạn thôi!”. Ngôi sao vũ trụ nổi tiếng ngông cuồng ngang tàng của chúng em bắt đầu từ lúc ấy đã khẳng định: “Ai dám đụng tới bạn anh thì bước qua xác anh.”

Chapter #4

Các anh không hề lãng mạn hay giữ hình tượng với fandom của mình như bao thần tượng khác. Những câu nói vui vẻ như:Chúc mấy đứa ế đến lúc anh lấy được vợ”, hay là “Mấy đứa là muội muội, là vợ của anh, là bà nội của anh, là bà cố nội của anh…” thường xuyên diễn ra giữa chúng ta. Các anh cũng thường xuyên update những dòng status nhắc đến chúng em trên trang cá nhân của mình. Không những thế, sau nhiều lần làm chúng em ‘đội quần’ trên truyền thông, concert hay gameshow, các anh cũng làm những hành động hết sức ‘mùi mẫn’ để lôi kéo chúng em trở lại.

Nếu như ELF tình nguyện ‘hái sao’ trên trời để tặng cho mỗi thành viên, đúc tặng cho các anh 1 chiếc ‘Golden Disk’ và làm hoạt động tình nguyện dưới tên ‘Super Junior’. Thì các anh lại xây cả trường với tên của ELF, hay quyên góp ủng hộ cho các tổ chức UNICEF dưới tên ‘mấy đứa’ của các anh. Như đôi vợ chồng già nói chuyện về tương lai, các anh luôn hứa hẹn: “Ông già Suju sẽ dắt tay bà già ELF đến khi đầu bạc răng rụng”. Lời hứa của những người bạn vĩnh cửu, lời hứa của một người Idol với fan hâm mộ và nhiều hơn chính là lời của các anh Super Junior với ‘mấy đứa’ ELF của anh.

Chapter #5

Thương người dưng, hi sinh cho người không biết mình thương họ, cố gắng mỗi ngày vì một người mỉm cười trên Poster treo đầy tường phòng thì ra cũng hạnh phúc đến chừng này.

"Cho đến ngày em lên xe hoa, các anh vẫn là người mà em thương nhất!"

Mua album và cày view cho các anh đều đều, không quá quan trọng việc xếp hạng, chỉ muốn các anh vui vẻ và hạnh phúc với chính công việc của mình. Còn nhớ hình ảnh có một ELF nào đó đã mặc cả chiếc váy cưới để đến xem concert của các anh. Và rồi chúng em chợt nhận thấy, à thì ra chúng ta đã đi cùng nhau lâu đến như thế, đã 13 năm trôi qua, chúng em đã trưởng thành và các anh cũng thế, thanh xuân của chúng em gắn liền cùng 13 con người ấy, cùng với Henry và cả Zhoumi, những thành viên phụ nhưng không phụ.

Mấy đứa của các anh đứng phía dưới nhìn lên sân khấu, nhìn những chàng trai vì chúng em mà cố gắng, vì bản thân mà phải thành công. Chúng em mới thấm hết câu nói: “Cho đến ngày em lên xe hoa, các anh vẫn là người mà em thương nhất”.

Chapter #6

Nếu các anh không nổi tiếng, có lẽ chúng em đã không biết đến anh. Nhưng nếu chúng em yêu thương các anh chỉ vì ngoại hình hay tài năng nhất thời, chúng ta sẽ không bao giờ đi hết 13 năm tưởng dài nhưng thật ngắn kia. Các anh vẫn hay đùa: “Mấy đứa à, mấy đứa cứ đi ngoại tình đi, khi nào chán thì lại về với anh”. Nghe thì vui nhưng thực ra thật buồn. Các anh có sợ mình già đi không? Các anh có sợ chúng em sẽ không còn yêu thương các anh không? Các anh có sợ một ngày nào đó mấy đứa của các anh sẽ quên lãng mất đã từng hâm mộ và chờ đợi thầm lặng những con người xa lạ?

Super Junior à, các anh đừng sợ nhé, vì chúng ta không chỉ là fandom và thần tượng. Chúng ta là những người bạn yêu thương nhau bằng ‘Tình yêu vĩnh cữu’.

Bài viết: Cỏ
Thiết kế: Lâm Trần